Trang phục truyền thống Thái Lan


Trang phục của người miền Bắc

Chiang Mai là một tỉnh lớn và nổi tiếng bậc nhất ở phía Bắc Thái Lan. Trang phục truyền thống của Chiang Mai là một nét đẹp văn hóa bản địa được lưu giữ và tồn tại đến ngày nay. Tuy nhiên, từ xa xưa, có rất nhiều dân tộc thiểu số sinh sống trong tiểu vương quốc Lanna này, trang phục của vùng này cũng vì thế hết sức đa dạng. Để tạo sự thống nhất về trang phục, Chiang Mai đã đề xuất Ủy Ban Văn Hóa công nhận mẫu trang phục mới (là sự kết hợp của các trang phục sẵn có) vào năm 1991.


Theo đó, mẫu trang phục phổ biến hiện nay như sau:

Nam: quần 3 mảnh, làm từ chất liệu cotton, nhuộm xanh hoặc đen. Áo màu xanh hoặc đen, cổ tròn, gấu tay áo ngắn.
 
Nữ: mặc Sarong dài, thường tới mắt cá chân, được thiết kế rất đẹp và tinh tế. Trang phục này phù hợp dành cho mọi lứa tuổi.  Áo phụ nữ là sơ mi nhiều màu sắc, hoa văn hài hòa với sarong. Phụ nữ người miền Bắc luôn chú ý đến trang phục và mặc thật đẹp mỗi ngày. 

 

              


  

Trang phục của Miền Nam

Trang phục của miền Nam đa dạng nhất so với các vùng trong nước. Chất liệu thường dùng là cotton, satin, sợi nhuộm, cư dân địa phương ưa chuông nhất là loại vải batik truyền thống  hoặc các mẫu batik hiện đại với nhiều màu sắc. Bên cạnh đó, có sự ảnh hưởng các mẫu và chất liệu vải từ Malaysia, Indonesia - những nơi theo đạo Hồi Giáo có trang phục tương tự sarong. Thời trước, hầu hết đàn ông sẽ mặc sarong, phụ nữ sẽ mặc batik. Nhưng ngày nay, mọi người thường mặc những bộ quần áo thời trang nhất được bán trên thị trường. Các loại vải nổi tiếng của miền Nam được biết đến là "Pah York Muang Nakornsrithammarat và " Pah tor Pattani ".

        Người dân ở khu vực này thường ăn mặc khác nhau theo văn hóa của dân tộc mình. Sự độc đáo của trang phục được thể hiện ở cách sử dụng các chất liệu và mẫu mã: người Trung Quốc mặc trang phục truyền thống của Trung Quốc,  người Hồi giáo sẽ diện các trang phục tương tự như Malaysia. Các nhóm người phổ biến là:

1. Nhóm người Hoa-Mã Lai được gọi là Ya-Ya, là những người có tổ tiên là người Trung Quốc kết hôn với những người Mã Lai bản địa. Nhóm người Ya-Ya thiết kế trang phục qua sự kết hợp giữa trang phục truyền thống Trung Hoa và Mã Lai. Trang phục của nữ giới thường được đính hoa quanh cổ, eo và gấu áo. Nam giới vẫn mặc trang phục truyền thống của người Hoa. 

2. Nhóm người Islam ở Thái vẫn mặc các trang phục truyền thống của Islam với áo choàng và khăn đội đầu, váy ren truyền thống của Malay hoặc batik. Nam giới mặc áo sơ mi có cổ, đeo đai quấn quanh eo.  Khi ở nhà, họ có thể mặc sarong giản dị dệt làm bằng bông, đội mộ mũ len hoặc mũ nhung.  

3. Nhóm người theo đạo Phật truyền thống: mặc trang phục giống Miền Trung Thái Lan. Hầu hết phụ nữ mặc khố (dùng một tấm vải quấn quanh lưng) hoặc sarong, áo màu sáng, có tay áo. Nam giới cũng mặc khố, áo cotton và đeo thắt lưng vải ngang lưng hoặc  chéo trước ngực trong các  chuyến đi chơi  hoặc khi làm lễ.




   





Trang phục của người Miền Trung

Thời kỳ Ratthanakosin

Thời kỳ này, trang phục, kiểu tóc, quần áo và phụ kiện khá giống thời kỳ Ayutthaya trước đó. Tuy nhiên, vẫn có vài điểm khác biệt tùy theo mỗi thành phố và cộng đồng địa phương.

Nam: Tóc cắt ngắn, được gọi là "Mahadthai", mặc áo đơn giản hoặc không mặc áo (trừ dịp lễ hội hoặc tham gia các nghi lễ).

Nữ: Mang áo lệch vai và Jong Kra Ben. Đồ trang sức dành cả đàn ông, phụ nữ và trẻ em. Những người bình thường ăn mặc theo truyền thống trong khi trang phục dành cho giới quý tộc có khác biệt đôi chút. Khi văn hóa phương Tây du nhập vào khu vực  -đặc biệt là dưới thời trị vì của vua Mongkut, xuất hiện những thiết kế mới mẻ từ một nhóm người cấp tiến tây học. 

           

Thời kỳ hiện đại (King Rama 5 –1937) 

Chính sách mở cửa là một trong những cột mốc về sự thay đổi phong cách phục trang của người miền Trung. Giới quý tộc và quan lại phải mặc âu phục khi vào cung. Vào vương triều thứ tư, nam giới đổi kiểu tóc "Mahadthai" thành các mẫu tóc của phương Tây. Các quan hệ ngoại giao mở rộng và các cửa hàng bán quần áo Tây phương ngày càng nhiều. Các thiết kế trang phục thời bấy giờ bắt đầu có sự kết hợp giữa văn hóa ngoại lai cùng văn hóa bản địa. Người Thái tin rằng trang phục phương Tây thể hiện được ý tưởng về vẻ đẹp văn hóa và nhanh chóng tiếp nhận.



        


Sau Thế chiến 2, đặc biệt là sau thay đổi của chính phủ vào năm 1932, trang phục mang hơi hướng phương Tây ngày càng phổ biến. Đặc biệt dưới thời thủ tướng Field Marshal Plaek Pibulsonggram (1938 -1944) Chính Phủ đã ban hành chính sách quốc gia về trang phục. Nội dung chính sách quy định về cách ăn mặc hiện đại, lịch sự tại các sự kiện, nơi công cộng; phân loại các loại trang phục cho các tầng lớp nhân dân; phổ biến những trang phục và kiểu tóc mới. Tất cả phụ nữ phải để tóc dài, không được mặc Jong Kra Ben, áo lệch vai và đeo thắt lưng. Nam giới không được mặc vải lụa, màu sắc sặc sỡ,đặc biệt là không được mặc màu tím. Nam giới phải mặc quần âu. Phụ nữ tại nơi làm việc phải mặc sơ mi trắng, váy dài, mang giày, vớ dài và đội nón. Ưu tiên các trang phục tối màu như xám, đen, xanh đen,…







Phụ nữ Thái Lan ngày nay ưa chuộng các loại trang phục hợp thời trang và cá tính như váy ngắn và các mẫu trang phục có thiết kế phóng khoáng và táo bạo,…với mong muốn bắt kịp xu hướng thời trang của thế giới. Nhờ sự phát triển của công nghệ và mạng xã hội, việc tiếp cận các nguồn thông tin thời trang trở nên dễ dàng và nhanh chóng, đặc biệt là trong giới trẻ. Các diễn viên, ca sỹ, người mẫu thường là những fashionista được yêu thích. Việc mặc quần âu trở nên quen thuộc với giới nữ. Các mẫu denim phổ biến ở giới trẻ. Phong cách thời trang hiện đại, đa dạng không bị bó buộc trong các khuôn khổ. 



        



Trang phục miền Đông Bắc     

Thường làm từ các chất liệu vải tự nhiên như cotton và lụa truyền thống. Phụ nữ nhiều lứa tuổi tham gia vào việc may mặc. Họ được học và thực hành thiết kế các mẫu đơn giản, nhuộm và dệt vải. Khung cửi, máy may là dụng cụ thân thuộc để các bà các cô may quần áo, vỏ gối, chăn nệm hoặc dệt trang phục cho các cô dâu trong ngày cưới. Việc chuẩn bị thường như sau:

        1. Vải thường ngày cần có độ bền, thường được dệt và nhuộm đơn giản.

        2. Vải dùng cho các dịp đặc biệt như cưới hỏi, cúng tế, .. thường có nhiều mẫu mã và được trang trí tinh tế, nhiều màu sắc.

        Vùng Đông bắc cũng là nơi đa dạng và sắc tộc vì vậy trang phục cũng khá đa dạng theo văn hóa của từng bộ tộc. Tỉnh Surin là nơi sinh sống của nhóm người gốc Campuchia. Các nhóm người Si SaKet and Buri Ram cũng làm trang phục theo đặc trưng văn hóa của họ. Màu sắc trang phục cũng hết sức phong phú. Tuy nhiên nhìn chung, phong cách của vùng Đông Bắc được gọi là "Morhom" ม่อฮ้อม Nam giới thường mặc sơ mi với gấu áo ngắn, quần áo đồng màu và thường là màu tối, choàng khăn vải. Phụ nữ thường mặc sarong quấn theo hình ống trụ.


      

Trang phục của miền Đông Bắc

Piyanart Chuanchoey

 

Góp ý
Họ và tên: *  
Email: *  
Tiêu đề: *  
Mã xác nhận:
 
 
RadEditor - HTML WYSIWYG Editor. MS Word-like content editing experience thanks to a rich set of formatting tools, dropdowns, dialogs, system modules and built-in spell-check.
RadEditor's components - toolbar, content area, modes and modules
   
Toolbar's wrapper  
Content area wrapper
RadEditor's bottom area: Design, Html and Preview modes, Statistics module and resize handle.
It contains RadEditor's Modes/views (HTML, Design and Preview), Statistics and Resizer
Editor Mode buttonsStatistics moduleEditor resizer
 
 
RadEditor's Modules - special tools used to provide extra information such as Tag Inspector, Real Time HTML Viewer, Tag Properties and other.